Chỉ trong thời gian ngắn, xu hướng này đã thu hút sự quan tâm lớn của cộng đồng công nghệ, nhanh chóng lan sang nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam.
Thực chất, OpenClaw không phải là một ứng dụng độc lập, mà là một hệ thống AI có khả năng kết nối với nhiều mô hình ngôn ngữ lớn. Nhờ đó, người dùng có thể “giao việc” để máy tính tự động thực hiện hàng loạt tác vụ như quản lý tệp tin, thao tác trình duyệt, thu thập dữ liệu, tạo bảng tính hay chỉnh sửa mã nguồn. Với cơ chế này, một máy tính cá nhân có thể vận hành như một “nhân viên số”, làm việc liên tục 24 giờ mỗi ngày.
Điểm đặc biệt khiến cộng đồng mạng gọi vui là “nuôi tôm” nằm ở trải nghiệm tương tác. Người dùng không chỉ sử dụng mà còn “huấn luyện” AI thông qua việc thiết lập thói quen, yêu cầu và cách giao tiếp. Hệ thống ghi nhớ các thông tin này dưới dạng dữ liệu (như các tệp bộ nhớ), từ đó điều chỉnh cách phản hồi và xử lý công việc theo thời gian. Quá trình này tạo cảm giác AI dần “trưởng thành”, ngày càng phù hợp với nhu cầu cá nhân hóa của người dùng.
Tại Việt Nam, xu hướng nói trên nhanh chóng được giới trẻ đón nhận. Nhiều bài viết, video chia sẻ kinh nghiệm “nuôi tôm” xuất hiện trên các nền tảng mạng xã hội, thu hút lượng tương tác lớn. Đáng chú ý, một số khóa học trực tuyến cũng được quảng bá rầm rộ, với mức học phí từ 9 đến hơn 11 triệu đồng, hứa hẹn giúp người học... “nuôi tôm”.
Tuy nhiên, bên cạnh những tiềm năng, trào lưu này cũng đặt ra không ít vấn đề cần lưu ý. Việc vận hành các AI agent như OpenClaw đòi hỏi người dùng cung cấp quyền truy cập sâu vào hệ thống máy tính, bao gồm dữ liệu cá nhân, lịch sử làm việc và hành vi sử dụng. Nếu không kiểm soát tốt, nguy cơ rò rỉ thông tin hoặc bị khai thác dữ liệu là hoàn toàn có thể xảy ra. “Nuôi tôm” là một trải nghiệm thú vị của thời đại AI, nhưng giá trị bền vững chỉ đến khi người dùng làm chủ được công nghệ.