Sáng 23-6, tại trụ sở các cơ quan của Quốc hội, Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường phối hợp với Liên hiệp các Hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam tổ chức hội thảo “Góp ý hoàn thiện dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Kiến trúc”.
Theo ông Vũ Anh Tú, Phó Vụ trưởng Vụ Quy hoạch - Kiến trúc (Bộ Xây dựng), Dự thảo Luật nhằm cụ thể hóa các quy định về thẩm quyền quản lý kiến trúc và hành nghề kiến trúc phù hợp tổ chức chính quyền địa phương 2 cấp. Dự thảo hoàn thiện công cụ quản lý kiến trúc, đặc biệt là quy chế quản lý kiến trúc, thi tuyển phương án kiến trúc, đáp ứng yêu cầu đổi mới công tác xây dựng và thi hành pháp luật.
Dự thảo bổ sung quy định công trình xây dựng khẩn cấp, cấp bách; công trình thuộc dự án đầu tư công đặc biệt; công trình thuộc dự án đầu tư công theo thủ tục đầu tư đặc biệt thì không bắt buộc phải thi tuyển kiến trúc. Trường hợp cần thiết phải thi tuyển kiến trúc thì người có thẩm quyền quyết định trên cơ sở bảo đảm tiến độ thực hiện của dự án…
Dự thảo luật cũng nhấn mạnh công tác chuyển đổi số trong quản lý kiến trúc và hành nghề kiến trúc.
Tại hội thảo, các kiến nghị rà soát, đối chiếu Dự thảo Luật với các Luật Tổ chức chính quyền địa phương, Luật Xây dựng, Luật Quy hoạch đô thị và nông thôn, cũng như pháp luật về đầu tư kinh doanh để đảm bảo không tạo ra sự chồng chéo, xung đột pháp lý.
Một số ý kiến băn khoăn về tính khả thi của việc phân cấp trực tiếp thẩm quyền ban hành Quy chế quản lý kiến trúc cho UBND cấp xã và hệ lụy của cơ chế “hậu kiểm” khi bãi bỏ quy định thi sát hạch cấp chứng chỉ hành nghề kiến trúc.
PGS-TS Lưu Đức Hải, Viện trưởng Viện Nghiên cứu đô thị và phát triển hạ tầng (Tổng hội Xây dựng) nhìn nhận, để đạo luật này thực sự phát huy hiệu quả, ban soạn thảo cần rà soát, cô đọng hơn nữa các điều khoản sửa đổi, làm rõ ranh giới pháp lý giữa công cụ "quy hoạch" và "kiến trúc".
Ông Lê Thanh Hoàn, Ủy viên chuyên trách tại Ủy ban Pháp luật và Tư pháp của Quốc hội góp ý về chứng chỉ hành nghề kiến trúc, đề nghị ban soạn thảo quy định rõ hơn về nội dung này, đáp ứng được yêu cầu thực tiễn. Ngoài ra, quy định về quản lý công trình kiến trúc cũng cần điều chỉnh phù hợp với điều kiện thực tế địa phương.