Người viết tâm thư xin dạy học ở Trường Sa

Trong chuyến công tác ở đảo Trường Sa, tôi có dịp trò chuyện với thầy Bành Hữu Tình, giáo viên duy nhất đang dạy học ở đảo Trường Sa. Trong phòng học đơn sơ, câu chuyện của thầy Tình với khát khao được dạy học ở Trường Sa khiến tôi thật thấm thía.
Thầy Bành Hữu Tình trong lớp học của mình ở Trường Sa
Thầy Bành Hữu Tình trong lớp học của mình ở Trường Sa

Dành cả đêm để viết bức tâm thư 

Thầy Bành Hữu Tình 36 tuổi và chưa có vợ. Vốn là sinh viên Trường Cao đẳng Sư phạm Nha Trang, trước khi ra Trường Sa dạy học, thầy Tình đã có 3 năm dạy ở Trường Tiểu học Khánh Lâm, Khánh Vĩnh (một huyện miền núi ở Khánh Hòa); sau đó thầy lại có 10 năm dạy học ở Trường Tiểu học Suốt Cát, huyện Cam Lâm. Kể về cơ duyên ra Trường Sa dạy học, thầy Tình cho hay: Dạy học ở Trường Sa là trên tinh thần tình nguyện và xem xét của Sở GD-ĐT tỉnh Khánh Hòa.

“Khi biết Sở GD-ĐT tỉnh thông báo tuyển giáo viên đi Trường Sa, tôi đăng ký ngay. Sở ưu tiên giáo viên là nam ra Trường Sa dạy học thời hạn 5 năm. Tôi biết có mấy trăm hồ sơ xin ra dạy ở Trường Sa, nhưng tôi may mắn được chọn”, thầy Tình kể.

Để chọn giáo viên ra Trường Sa, ứng viên phải qua 2 vòng: xét tuyển hồ sơ và khám sức khỏe. “Khi nhận thông báo hồ sơ được xét, tôi rất vui. Từ đó cho đến lúc chính thức nhận lệnh ra Trường Sa, nhiều đêm tôi mất ăn mất ngủ vì hồi hộp. Tôi cũng thường xuyên mơ đến Trường Sa, vì đó là khao khát cháy bỏng của tôi từ lâu lắm rồi”, thầy Tình tâm sự. Đến vòng khám sức khỏe cũng rất hồi hộp, vì ứng viên được khám rất kỹ, chỉ cần có bệnh truyền nhiễm, huyết áp, tim mạch… là bị loại. Tháng 6-2018, thầy Tình chính thức đến với Trường Sa. Bắt đầu một chặng đường công tác đặc biệt trong cuộc đời mình.

Thầy kể về một lần đến khu tưởng niệm Gạc Ma (ở xã Cam Hải Đông, huyện Cam Lâm, Khánh Hòa): “Tôi có một cảm giác rất đặc biệt, rất thiêng liêng. Đứng trước vòng tròn Gạc Ma bất tử, đọc về lịch sử anh dũng của các chiến sĩ Gạc Ma ngay trên mảnh đất quê hương, lòng tôi cuộn lên những cảm xúc thật lạ kỳ. Tình yêu Tổ quốc, quê hương trỗi dậy. Cảm phục các anh, tôi càng mong muốn được làm điều gì đó cho Trường Sa. Tất cả cứ thôi thúc, thôi thúc”.

Và đó là lý do chỉ trong 2 ngày, thầy Tình đã hoàn tất hồ sơ cho chuyến công tác 5 năm.

Thâm niên 13 năm công tác ở vùng khó, cùng với tâm thư xin đi dạy học ở Trường Sa được viết từ gan ruột của thầy chính là yếu tố để Sở GD-ĐT tỉnh Khánh Hòa quyết định chọn thầy. Tâm thư viết bằng tay, dài gần 5 trang A4.

“Ngày 14-3-1988, quân Trung Quốc đã dùng vũ lực cưỡng chiếm đảo Gạc Ma thuộc chủ quyền của Việt Nam. Lực lượng hải quân Việt Nam đã anh dũng chiến đấu bảo vệ lãnh thổ và chịu nhiều tổn thất, hy sinh. Trong cuộc thảm sát ở Gạc Ma do quân Trung Quốc gây ra, Việt Nam thiệt hại 3 tàu vận tải, 64 chiến sĩ hy sinh, 11 chiến sĩ bị thương. Tôi đã đọc đi đọc lại và thuộc lòng những thông tin đó”, thầy Tình kể.

Trong tâm thư, thầy kể về quãng đời thiếu niên, về việc mồ côi mẹ từ khi 5 tuổi, thầy đã học tập và rèn luyện gian khổ thế nào. “Tôi không có sự bao bọc của bố mẹ như các bạn, mà sống với anh cả, từ bé đã phải tự lo nhiều việc. Chính điều đó đã rèn luyện tôi thành một con người mạnh mẽ, có ý chí, và tôi tự tin mình xứng đáng đi dạy học ở Trường Sa”, thầy Tình chia sẻ. 

“Đêm tròn 30 năm sự kiện Gạc Ma, tôi ngồi viết tâm thư, cảm xúc tuôn trào, tôi viết xuyên đêm, như giãi bày tất cả gan ruột của mình”, thầy kể về lá tâm thư gửi đến Sở GD-ĐT tỉnh Khánh Hòa. 

Lớp học nơi đầu sóng

Đến nay, chúng ta đã có 3 trường học ở quần đảo Trường Sa gồm: Sinh Tồn, Song Tử Tây, thị trấn Trường Sa. Ở Trường Sa, trường tiểu học được xây dựng khang trang, đẹp đẽ. Với 7 hộ dân đang sinh sống trên đảo, hiện nay chỉ có 5 em trong độ tuổi đi học, từ mầm non đến tiểu học. Lớp ghép của thầy Tình có hai học sinh lớn nhất là lớp 4, hai học sinh lớp 2, một bé 4 tuổi học mầm non. Lớp có 3 trình độ, 2 cấp học. 

Trong phòng đơn sơ giữa biển trời Tổ quốc, thầy Tình trang trí lớp thật gần gũi với học sinh. Nội quy lớp học là một tấm biển vẽ những bông hoa, mỗi bông hoa ghi một nội dung: tự tin, đoàn kết, vượt khó, bảo vệ của công, lễ phép, chuyên cần, chăm ngoan, tích cực, học giỏi, sáng tạo. Câu cuối được in đậm: “Chúng mình cùng thực hiện nhé”.

Bên cạnh đó là góc tiếng Việt, thầy cho in các mẫu chữ viết. Góc toán in bảng cửu chương. Góc Khoa - Sử - Địa, An toàn giao thông… đều trưng bày những hình ảnh giúp học sinh nhận diện thật giản đơn. Lớp còn có góc mừng sinh nhật, vẽ chiếc bánh sinh nhật rất đẹp, ghi tên 5 học sinh trong lớp: Văn Bình, Xoan Trà sinh năm 2011, An Tuyên, Tinh Anh sinh năm 2014, An Thuyên sinh năm 2009. Trên khung cửa sổ lớp học nhìn ra bên ngoài là cả một màu xanh ngát của lá bàng vuông... 

Kể về việc dạy học ở lớp ghép, thầy Tình nói, đầu tiên là tính toán chỗ ngồi cho các em. Các cháu rất hiếu động, cháu ở tuổi mầm non còn chưa tự vệ sinh được. Mình thầy tự xoay xở với 5 cháu trong 2 buổi học. Khi học sinh mầm non không học nữa thì thầy cho chơi đồ chơi, rồi tranh thủ dạy cho học sinh tiểu học. Phải dạy xen kẽ, nếu lớp 4 học Toán thì lớp 2 học Tiếng Việt. Lớp có  ít học sinh nên thầy Tình có cơ hội chỉ bài cho từng em, các em tiến bộ rất nhanh.

“Tháng đầu chưa quen, học sinh còn nghịch, việc chỉ dẫn khá mệt, tôi mất tiếng luôn”, thầy Tình kể. Đến nay, các em đã vào nền nếp, chăm chỉ học hành, phụ huynh quan tâm phối hợp tốt với thầy giáo. Kết thúc năm học, kết quả học tập của các em rất tốt.

Một ngày mới bắt đầu với thầy Tình ở đảo là lúc 5 giờ 30, tập thể dục cùng lính đảo, sau đó là lên lớp sáng, chiều. Hết giờ học chiều, thầy lại cùng các em khi thì vui chơi, đá bóng, khi thì hướng dẫn cách trồng rau xanh. Thầy vừa làm thầy, làm “bảo mẫu” và làm người bạn tâm tình của học sinh nơi biển đảo. Thầy Tình cho biết, các em chỉ học hết lớp 5 ở đảo, sau đó vào bờ học tiếp THCS. Thời gian công tác trên đảo sẽ là những tháng ngày trải nghiệm, đáng nhớ trong cuộc đời của người thầy. 

“Tôi rất hạnh phúc khi được cán bộ, chiến sĩ trên đảo chia sẻ là mỗi lần đi ngang qua lớp học, được nghe thấy tiếng ê a học bài của lũ trẻ, họ cảm thấy vơi bớt nhớ nhà, nhớ con và có thêm động lực để thực hiện tốt các nhiệm vụ được giao”, thầy Tình nói.

Với thầy Tình, những ngày dạy học ở Trường Sa sẽ là những năm tháng đẹp nhất trong đời dạy học. Nơi đảo xa ấy, quay đâu cũng nghe tiếng sóng biển, không có bất cứ sự phân biệt nào, chỉ có tình quân dân gắn bó, tình thầy trò như người thân trong một gia đình. Và chiếc bục giảng nơi đầu sóng Trường Sa ấy, vừa là nơi gửi gắm khát khao của thầy giáo trẻ, vừa là nơi chắp cánh ước mơ cháy bỏng của những đứa trẻ lớn lên ở Trường Sa.

Chia tay tôi, thầy Tình tâm sự, nghỉ hè, thầy lại vào đất liền, về với gia đình và tiếp tục công cuộc “tìm người yêu”.

“Biết đâu duyên lành sẽ tới, tôi sẽ lấy vợ sớm thôi. Nếu sau 5 năm mà vẫn chưa lấy vợ, tôi sẽ lại xin dạy học tiếp ở Trường Sa, nếu được cấp trên chấp nhận”, thầy Tình cười vui vẻ nói.

Bình luận

Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Tin cùng chuyên mục

Gương sáng ở làng chài Phước Tỉnh

Gương sáng ở làng chài Phước Tỉnh

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình có hoàn cảnh khó khăn, với 11 anh chị em, ở thị xã Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, năm 1987, ông Nguyễn Văn Nhỏ (hiện 53 tuổi) từ biệt dải đất miền Trung đầy nắng gió tìm đến lập nghiệp ở xã Phước Tỉnh, huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.
Báo SGGP kỷ niệm ngày 21-6 và trao giải cuộc thi Người tốt - Việc tốt

Báo SGGP kỷ niệm ngày 21-6 và trao giải cuộc thi Người tốt - Việc tốt

Báo SGGP tổ chức ôn lại truyền thống ngành nghề 21-6 dành cho đội ngũ phóng viên, biên tập viên, cán bộ của đơn vị nhân dịp cả nước kỷ niệm 97 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, trao giải Cuộc thi Phóng sự - Ký sự báo chí “Người tốt - Việc tốt” lần 2, phát động cuộc thi với mùa thứ 3 mang tên gọi mới "Tỏa sáng giá trị Việt". 
Vẹn nghĩa, trọn tình đồng đội

Vẹn nghĩa, trọn tình đồng đội

Gần 20 năm qua, không quản tuổi già và bệnh tật do di chứng chiến tranh, cựu chiến binh Đặng Hà Thụy (78 tuổi, ở phường Hoài Thanh Tây, thị xã Hoài Nhơn, Bình Định) vẫn miệt mài đi khắp các nghĩa trang, di chỉ kháng chiến, rừng núi Đông Trường Sơn để tìm kiếm tung tích, hài cốt các đồng đội. 
 GS-TS Võ Tòng Xuân (ngồi giữa)

Người gieo chữ trên ruộng đồng

Bước sang tuổi 82, lịch trình làm việc của GS-TS Võ Tòng Xuân vẫn dày đặc. Hôm thì ông có mặt trên đồng ở Tứ giác Long Xuyên để nói chuyện với nông dân về phân bón vi sinh, hôm thì đi thực tế ở Đồng Tháp Mười nói về sản xuất nông nghiệp sạch. Mỗi khi có dịp tiếp xúc, ông vẫn nói về cây lúa, con tôm... Ông nói một cách tâm huyết, chất chứa cả trăn trở và niềm vui của người con vùng đất châu thổ ĐBSCL.
Các bạn nhỏ tại TPHCM được nhận sách từ dự án Căn phòng đầy sách

Trao yêu thương từ những cuốn sách

Ngẫm câu viết “Đừng chê sách cũ sách bong, em như cơm nguội no lòng canh khuya” trong cuốn Thú chơi sách của học giả Vương Hồng Sển (1902-1996), tôi hiểu rõ hơn ý nghĩa công việc của Trần Đăng Thịnh và dự án Căn phòng đầy sách mà anh cùng các cộng sự theo đuổi hơn 3 năm qua nhằm trao tặng sách đến nhiều nơi, nhiều người trên mọi miền đất nước. Dĩ nhiên trước khi biết Thịnh, tôi đã biết đến Tiệm sách truyện cũ Casanova nằm gần ngã tư cầu Bông (quận 1, TPHCM) từ lâu, chỉ vì tôi từng mua một số cuốn sách của anh qua fanpage Tiệm sách truyện cũ Casanova.
Bác sĩ Lê Thị Vân, Chủ tịch Chi hội Thiện Nhân và lãnh đạo chi hội chúc mừng các thành viên, nhà hảo tâm đã ủng hộ chi hội tại lễ phát động gây quỹ năm 2022

“Sứ giả” của người nghèo

Người dân Sài Gòn - TPHCM vốn hào hiệp và trọng nghĩa tình. Tập thể hội viên Chi hội Thiện Nhân cũng mang tinh thần đó nên gần 20 năm qua, họ như những “sứ giả” miệt mài mang tấm lòng người dân thành phố đến với người nghèo, đồng bào khó khăn trên khắp mọi miền đất nước.
Hà và An bên máy hút dịch chanh dây bán tự động do 2 em thiết kế

Học sinh chế tạo máy hút dịch chanh dây dự thi quốc tế

Với mong muốn vơi đi nỗi vất vả của người nông dân, Vi Thị Thu Hà (lớp 11A1) và Đào Huỳnh Duy An (lớp 12A5, Trường THCS, THPT Đông Du, TP Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk) đã chế tạo thành công máy hút dịch chanh dây bán tự động. Với thiết kế sáng tạo, dễ ứng dụng vào thực tế, dự án của Hà và An được Bộ GD-ĐT chọn tham gia Hội thi Khoa học - Kỹ thuật (KH-KT) Quốc tế năm 2022 (ISEF 2022) được tổ chức tại Mỹ vào tháng 5 tới đây.
Đại úy Thái Ngô Hiếu tại lễ công bố quyết định thăng quân hàm do Công an tỉnh Đồng Nai tổ chức

Xứng danh người chiến sĩ Công an nhân dân

Câu chuyện về Đại úy Thái Ngô Hiếu (38 tuổi, Phòng Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn cứu hộ, Công an tỉnh Đồng Nai) vừa cứu sống 4 người bị đuối nước tại bãi tắm thuộc ấp Tân Phước, xã Phước Tỉnh (huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu) đang được dư luận cả nước quan tâm. Đó là hình ảnh đẹp về người chiến sĩ công an dũng cảm, quên mình, tận tụy vì nhân dân phục vụ.
Anh Hai “chim cánh cụt”

Anh Hai “chim cánh cụt”

Ở giữa vùng quê nghèo xã Phước Hiệp (huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định) có một người thầy vô cùng đặc biệt. Anh không có danh phận chính thức, không nằm trong biên chế của ngành giáo dục, mà chỉ là người anh cả của những học sinh nghèo. 
Cô Kiều của làng Gò Cỏ

Cô Kiều của làng Gò Cỏ

Xưa kia, cộng đồng làng Gò Cỏ (phường Phổ Thạnh, thị xã Đức Phổ, Quảng Ngãi) gần như sống biệt lập trong eo biển hoang sơ, khắc nghiệt, ít giao thiệp với bên ngoài. Những tưởng vùng đất ấy sẽ bị bỏ quên, nhưng cho đến một ngày cô Kiều tìm đến. Chỉ hơn 5 năm, cô đã mang đến làn gió mới, hồi sinh vùng đất Gò Cỏ, khai phá những nét đẹp sâu kín trong con người ở làng cổ này. 
Bác sĩ Nguyễn Xuân Thành chuyển từng bao gạo do bà con ở quê ủng hộ lực lượng tuyến đầu chống dịch ở TPHCM

Chân dung bác sĩ quân y

Thời chiến, bác sĩ quân y không chỉ cứu thương, chữa trị cho bộ đội mà còn phải đào công sự, nhiều lúc phải cầm súng chiến đấu. Trong thời bình, hình ảnh quen thuộc của bác sĩ quân y là những kíp trực liên ca ở bệnh viện (BV) dã chiến điều trị bệnh nhân Covid-19, bay ra Trường Sa cứu ngư dân... Chân dung bác sĩ quân y thời bình sẽ chưa tròn, nếu không nói đến sự hy sinh thầm lặng và những lăn lộn sau ca trực. 
Biệt đội giải cứu xe gặp nạn

Biệt đội giải cứu xe gặp nạn

Bất kể ngày đêm, mưa bão hay lễ tết, hễ có tài xế gọi điện nhờ sửa chữa xe, các thành viên Câu lạc bộ hỗ trợ giao thông SOS Gia Lai lại gác bỏ công việc để đến trợ giúp miễn phí. Nhờ đó, những chiếc xe gặp nạn được giải cứu kịp thời, giúp tài xế giao hàng đúng hẹn và về đến nhà an toàn.
Ảnh cưới của Điều dưỡng Hà Thị Kim Phúc và chồng là Thiếu úy, Điều dưỡng Hoàng Văn Huy chụp trong khuôn viên BV Quân y 175

Áo cưới màu blouse trắng

Khi còn trẻ, người ta có nhiều mơ ước để kể cho nhau nghe và nhiều khát vọng để nỗ lực đến cùng trong hành trình thanh xuân. Họ cũng thế. Những câu chuyện rực rỡ và sôi nổi của năm tháng tuổi trẻ được kể lại sau những ngày nơi tuyến đầu chống dịch. Còn niềm vui riêng tư đành xếp sau. Và màu áo cưới với họ cũng thật ý nghĩa như màu áo blouse trắng mà các anh chị đã chọn để gắn bó.
Các cô gái vàng của bóng đá Việt Nam đã biến giấc mơ World Cup thành hiện thực. Ảnh: P.NGUYỄN

Vượt gian nan lập nên kỳ tích

Càng áp lực, khó khăn và bị dồn vào thế chân tường thì càng tiếp thêm sức mạnh, sự tự tin cho các “cô gái vàng” của bóng đá Việt.
Ông Chung “xe ca”

Ông Chung “xe ca”

Sau này, dù ai cầm quân ở đội tuyển nữ quốc gia, hay tạo nên những dấu mốc chói lọi tiếp theo, thì lịch sử bóng đá Việt Nam cũng đã ghi nhận ông Mai Đức Chung là “người thầy vĩ đại” đầu tiên biến khát vọng World Cup của bóng đá nữ thành hiện thực. Năng lượng tích cực mà ông Chung “xe ca” và các học trò đem lại trong những ngày đầu năm mới đang truyền cảm hứng cho thể thao Việt Nam hướng đến những điều tốt đẹp, trao thêm động lực cho thầy trò bóng đá nam đến gần với “sân khấu lớn”…
Già Hơn bên khu đất hiến tặng làm Nhà văn hóa bản Lâm Ninh

Già làng một đời vì dân bản

Hàng chục năm qua, già Hồ Văn Hơn (68 tuổi, ở bản Lâm Ninh, xã Trường Xuân, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình) được dân bản tín nhiệm bởi không chỉ luôn chăm lo cái ăn, cái mặc chu đáo cho bà con, đem gạo nhà tặng hộ nghèo mà còn đi đầu trong việc tìm đất dựng bản. Không những thế, già Hơn tự nguyện hiến hàng ngàn mét vuông đất dựng trường, làm đường cho con em quê hương có tương lai tốt đẹp.
Ông Gừng đã có hơn 40 năm gắn bó với nghề thổi thủy tinh

Người giữ “lửa” nghề thổi thủy tinh

Những thập niên cuối của thế kỷ trước, xã Thống Nhất (huyện Thường Tín, TP Hà Nội) nổi tiếng với nghề thổi thủy tinh. Đến nay, trước sự phát triển của máy móc công nghiệp, nghề thổi thủy tinh truyền thống bị mai một nhiều. Người gắn bó lâu nhất với nghề và duy trì phương pháp thủ công, trăn trở giữ nghề, nay chỉ còn ông Hồ Xuân Gừng (72 tuổi, thôn Giáp Long).
Anh Phan Văn Hải kiểm tra mực mới đánh bắt được sau chuyến vươn khơi xa

“Đầu tàu” làng biển

Anh Phan Văn Hải được nhiều người biết đến không chỉ với tư cách là Bí thư Chi bộ kiêm Chủ tịch Hội Nghề cá xã Quỳnh Lập (thị xã Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An) mà còn là người đầu tiên có công “kéo” ngư dân tỉnh Nghệ An vươn tới ngư trường Hoàng Sa. Hơn 20 năm theo nghiệp ông cha, anh là cứu tinh của nhiều người đi biển gặp nạn ngoài trùng khơi, cũng là người nêu cao tinh thần trách nhiệm bảo vệ môi trường biển, bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.
Bỏ phố lên núi giúp đồng bào thoát nghèo

Bỏ phố lên núi giúp đồng bào thoát nghèo

Gác lại phố thị náo nhiệt, chàng trai quê Hà Tĩnh lên miền núi Quảng Bình giúp đồng bào thiểu số thoát nghèo bền vững. Đó là anh Ngô Văn Hồng với hơn 20 năm coi miền núi Tuyên Hóa là quê hương thứ hai và kết nghĩa anh em cùng người Mã Liềng vùng biên giới.